Như một lẽ thông thường, hầu như ai cũng mong muốn có được cho mình một cuộc sống ổn định, một công việc tốt, một gia đình hạnh phúc… Mong muốn ấy khiến chúng ta cố gắng nhiều hơn, muốn đạt được nhiều hơn cho cuộc sống của mình. Nhưng dù mong muốn của bạn là gì, thì có một sự thật mà tất cả chúng ta rồi cũng sẽ phải đối diện: Cuộc sống này chỉ là tạm thời.

Kinh Thánh có rất nhiều hình ảnh ẩn dụ dạy về bản chất ngắn ngủi, tạm bợ, chóng qua của cuộc sống trên trần gian. Cuộc sống được mô tả như một làn sương, một người chạy nhanh, một hơi thở và một làn khói.

Trong bài đăng này, chúng ta hãy cùng xem Kinh Thánh nói gì về sự tạm thời của cuộc sống này, để biết biết có một thái độ sống ra sao, làm thế nào để tận dụng tốt nhất thời gian ngắn ngủi của mình trên đất để làm trọn mục đích của cuộc sống mà Chúa đã đặt để cho mỗi cuộc đời của chúng ta.

1. Cuộc sống trên đất vô cùng ngắn ngủi

“Vì chúng ta mới có hôm qua, và chẳng biết gì; bởi các ngày chúng ta trên đất khác nào một cái bóng” (Gióp 8:9).

“Hỡi Đức Giê-hô-va, xin cho tôi biết cuối cùng tôi, Và số các ngày tôi là thể nào; xin cho tôi biết mình mỏng mảnh là bao” (Thi Thiên 39:4).

Nếu đem so sánh cuộc sống trên trần gian với thời gian sống trên thiên đàng, bạn sẽ thấy được nó ngắn ngủi tới chừng nào. Có người ví cuộc sống này chỉ như là một trang bìa và phần tựa của một cuốn sách dày hàng nhiều nghìn trang, còn cõi đời đời là phần còn lại. Vì thế, sẽ thật ngốc nghếch nếu ai đó sẵn sàng đánh đổi sự sống đời đời trên thiên đàng để đổi lấy những vui thú đời này.

“Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Hay là có người nào lấy chi mà đổi linh hồn mình ư?” (Mác 8:36,37 )

2. Trái đất không phải là quê hương

“Tôi là người khách lạ trên đất” (Thi Thiên 119:19)

Thân thể vật lý của chúng ta được sinh ra trên đất, nhưng Đức Chúa Trời mới là Đấng tạo nên cả linh hồn, tâm trí và thể xác của chúng ta. Chúng ta được đặt để trong thế gian này với mục đích và sự kêu gọi của Đức Chúa Trời. Rồi đến một ngày, chúng ta sẽ được đón về với Ngài.

“Nếu anh em xưng Đấng không tây vị anh em, xét đoán từng người theo việc họ làm, bằng Cha, thì hãy lấy lòng kính sợ mà ăn ở trong thời kỳ ở trọ đời nầy”(I Phi-e-rơ 1:17)

3. Chúng ta là công dân trên trời

Từ khi tiếp nhận Chúa Giê-xu Christ làm Chúa, làm chủ đời sống mình, chúng ta được phục hồi quyền làm con cái Ngài, và chúng ta được công nhận là công dân Vương quốc Thiên đàng. Kinh thánh chép:

“…Nhưng chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Đức Chúa Jêsus Christ” (Phi-líp 3:19-20).

Nhưng hơn thế nữa, chúng ta còn là những người đại diện cho Nước Chúa ở trên đất này. Cách chúng ta hành động và đối xử với mọi người đều thể hiện “bản sắc” đất nước chúng ta thuộc về. Vậy nên hãy sống làm sáng Danh Đức Chúa Trời.

“Vậy chúng tôi làm chức khâm sai của Đấng Christ” (II Cô-rinh-tô 5:20)

“…Nhưng chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Đức Chúa Jêsus Christ” (Phi-líp 3:19-20).
“…Nhưng chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Đức Chúa Jêsus Christ” (Phi-líp 3:19-20).

4. Đừng thỏa hiệp với thế gian

“Chớ yêu thế gian, cũng đừng yêu các vật ở thế gian nữa; nếu ai yêu thế gian, thì sự kính mến Đức Chúa Cha chẳng ở trong người ấy.” 1 Giăng 2:15

Nhận thức rằng mình là “công dân trên Trời”, chúng ta cần phải sống sao cho xứng hiệp với vị thế của mình. Điều đó không có nghĩa rằng bạn phải sống biệt lập với thế gian, nhưng Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta không trở nên quá yêu mến thế gian, đến mức đồng hóa với thế gian, để rồi quên mất mục đích lớn nhất của chúng ta trên đất này và đánh mất hình ảnh của nước Trời.

“Hỡi bọn tà dâm kia, anh em há chẳng biết làm bạn với thế gian tức là thù nghịch với Đức Chúa Trời sao? Cho nên, ai muốn làm bạn với thế gian, thì người ấy trở nên kẻ nghịch thù cùng Đức Chúa Trời vậy” (Gia-cơ 4:4).

Để cứu những người hư mất, chúng ta không thể không có mối quan hệ với họ, thậm chí những mối quan hệ gần gũi và thân mật. Chúng ta cần làm bạn với những người thế gian, nhưng đừng làm bạn với thế gian. Vì thế gian thù nghịch với Vương quốc Thiên đàng.

“Hỡi kẻ rất yêu dấu, anh em như người ở trọ, kẻ đi đường, tôi khuyên phải kiêng những điều xác thịt ưa thích, là điều chống trả với linh hồn” (I Phi-e-rơ 2:11).

5. Hướng về cõi đời đời

Hiểu được rằng cuộc sống này là tạm bợ và ngắn ngủi, chúng ta cần hướng đời sống mình nhiều hơn về cõi đời đời, về mục đích mà Chúa đã tạo dựng chúng ta. Tất nhiên chúng ta không sống vô trách nhiệm với cuộc sống này, mà thay vào đó, chúng ta sống có mục đích hơn và hiệu quả hơn, với những mục tiêu quan trọng hơn.

“Bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” (II Cô-rinh-tô 4:18).

Trong con mắt của Đức Chúa Trời, những người anh hùng đức tin vĩ đại nhất không phải là những người có được sự thịnh vượng, thành công, và quyền lực trong cuộc đời này, bèn là những người xem cuộc đời là một phần việc ngắn ngủi và phục vụ cách trung tín, mong đợi phần thưởng được hứa trước của họ trong cõi đời đời. Kinh Thánh chép về bảng vàng danh dự của Đức Chúa Trời như sau:

“Hết thảy những người đó đều chết trong đức tin, chưa nhận lãnh những điều hứa cho mình; chỉn trông thấy và chào mừng những điều đó từ đằng xa, xưng mình là kẻ khách và bộ hành trên đất… Nhưng họ ham mến một quê hương tốt hơn, tức là quê hương ở trên trời; nên Đức Chúa Trời không hổ thẹn mà xưng mình là Đức Chúa Trời của họ, vì Ngài đã sắm sẵn cho họ một thành” (Hê-bơ-rơ 11:13, 16).

Sẽ có những lúc cuộc sống trở nên khó khăn. Sẽ có lúc bạn cảm thấy nghi ngờ, hay khi bạn tự hỏi không biết liệu mình có thể tiếp tục sống cho Đấng Christ hay không, hãy luôn nhớ rằng: bạn chưa về nhà. Khi cái chết đến, đó không phải là lúc bạn rời nhà ra đi. Đó là lúc bạn sẽ đi về nhà.

Nguyện xin Chúa ban phước trên đời sống mỗi chúng ta và giúp chúng ta sống hướng về Ngài mỗi ngày một nhiều hơn.

Nguồn: Bài 6, Sống Theo Đúng Mục Đích – Rick Warren
Tóm tắt và chỉnh sửa bởi Tin Lành Trẻ

BÌNH LUẬN